Ngày hôm nay 12 tháng 05 năm 2018, một ngày mà có lẽ không nhiều người biết đến, ngày “Quốc tế Điều dưỡng” ngày dành riêng cho những người áo trắng thầm lặng, nhằm tôn vinh những con người đang lặng lẽ chở che , chăm sóc cho người bệnh.

   Làm nghề điều dưỡng ngoài tình yêu nghề, có lương tâm nghề nghiệp, còn phải biết nhẫn nại, lắng nghe và thấu hiểu bệnh nhân. Trong việc khám chữa bệnh, trong những đêm trực căng thẳng mệt mỏi, trong những cuộc chiến giành lại sự sống, sức khỏe cho bệnh nhân. Người ta nói rằng: Phía sau mỗi bác sĩ giỏi, là một điều dưỡng giỏi. Chưa từng cấp cứu một ca bệnh nào thành công mà thiếu vắng sự trợ giúp đầy chuyên môn từ những người điều dưỡng.

Họ có thể mỉm cười, đến gần và xoa dịu những nỗi đau của những bệnh nhân mắc bệnh lây nhiễm. Họ có thể túc trực bên giường, chăm sóc dọn dẹp phân, nước tiểu, dịch ói… mỗi ngày. Hằng ngày nhìn thấy, chăm sóc những bệnh nhân chênh vênh 2 bờ sống chết. Đó là công việc của những người điều dưỡng.

Nhọc nhằn, vất vả cũng là câu chuyện của những điều dưỡng viên. Bởi cuộc sống bình thường đã mỗi người một tính,  làm nghề chăm sóc bệnh nhân cũng giống làm dâu trăm họ, chăm người bệnh còn vất vả hơn người bình thường.

Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã cho rằng: “Điều dưỡng là một mắc xích quan trọng của công tác chăm sóc sức khỏe. Dịch vụ chăm sóc sức khoẻ do người điều dưỡng – hộ sinh cung cấp có tác động lớn tới sự hài lòng của người bệnh”, do đó dù “ở bất cứ quốc gia nào, muốn nâng cao chất lượng chăm sóc sức khỏe thì phải chú ý phát triển công tác điều dưỡng” như một lời khẳng định vai trò quan trọng của ngành Điều dưỡng.

Bác Hồ kính yêu của chúng ta cũng từng nói trong thư gửi học viên Trường Y tá Liên khu I, tháng 2 năm 1949: “y tá là những chiến sỹ đánh giặc ốm để bảo vệ sự tráng kiện của giống nòi, những chiến sỹ y tá phải có chí chịu khổ, chịu khó, phải giàu lòng bác ái và đức hy sinh”.

Nghề nào đi nữa, cũng cần có tâm, nghề điều dưỡng thì lại cần điều này hơn nữa khi hằng ngày phải chứng kiến bao cảnh đời bất hạnh, bao căn bệnh hiểm nghèo. Dù vất vả nhưng tôi mong các bạn Điều dưỡng hãy luôn sống hết mình vì nghề, vì người bệnh đã trao sinh mệnh cho chúng ta.

Xin cám ơn những người điều dưỡng. Những chiến binh thầm lặng.

Chính vì thầm lặng nên mới gọi là anh hùng.

Điều dưỡng nghề lau mồ hôi, nở nụ cười.

Bình luận